Nghị quyết Đại hội Đảng bộ các cấp, nhiệm kỳ 2025–2030 đã mở ra một chặng đường phát triển mới với yêu cầu ngày càng cao về xây dựng con người, phát triển nguồn nhân lực, nâng cao chất lượng giáo dục và đào tạo. Với ngành Giáo dục, thực hiện Nghị quyết không chỉ là những mục tiêu được cụ thể hóa trong kế hoạch, mà phải trở thành những việc làm cụ thể, hiện hữu trong từng lớp học, từng ngôi trường, từng hành động của người thầy. Một nền giáo dục tiến bộ không chỉ được đo bằng thành tích, điểm số hay những giải thưởng, mà còn được đo bằng cách chúng ta đối xử với những học sinh còn gặp khó khăn; bằng việc trao cơ hội cho trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt; bằng việc phía sau có gia đình, nhà trường sẵn sàng lắng nghe, sẻ chia và đồng hành hay không?
Từ nhận thức đó, trường Tiểu học Phan Thiết xác định: Dân vận khéo chính là một trong những cách đưa tinh thần của Nghị quyết vào cuộc sống; lấy sự đồng thuận, niềm tin và sức mạnh của tập thể để nâng cao chất lượng giáo dục, chăm lo cho từng học sinh, quyết tâm không để ai bị lùi lại phía sau.
Dân vận khéo bắt đầu từ sự nêu gương của người thầy
Muốn vận động được người khác trước hết phải làm gương. Công tác dân vận được bắt đầu từ chính đội ngũ cán bộ quản lý, giáo viên. Người cán bộ quản lý nêu gương bằng trách nhiệm, bằng sự sâu sát, công bằng và gần gũi; dám nhận việc khó, lắng nghe ý kiến của giáo viên, kịp thời chia sẻ những áp lực trong công việc. Người giáo viên nêu gương bằng sự tận tâm trong từng tiết dạy, bằng thái độ công bằng với từng học sinh, bằng sự kiên trì trước những em còn hạn chế và bằng tình yêu thương không điều kiện đối với trẻ.
Trong thực tế, không phải trẻ đều có cùng xuất phát điểm như nhau. Có nhiều em phải đối diện với những khó khăn về hoàn cảnh, sức khỏe, tâm lý hoặc khả năng hòa nhập. Vì vậy, “không để ai bị lùi lại phía sau” trước hết phải bắt đầu từ việc không để một học sinh nào bị bỏ quên trong chính lớp học của mình.
Một học trò nhỏ bé – một câu chuyện lớn về niềm tin
Câu chuyện về em Hoàng Thảo Chi, học sinh lớp 5E3 – một cô bé bị bệnh xương thủy tinh - là một minh chứng chân thực cho cách làm “Dân vận khéo” ấy.
Năm nay Chi 11 tuổi, khi những người bạn cùng trang lứa đã cao lớn, khỏe mạnh, tự tin tham gia các hoạt động học tập, vui chơi, Chi vẫn mang một thân hình nhỏ bé, mong manh, cảm tưởng chỉ cần một va chạm nhẹ có thể vỡ tan. Nhưng phía sau vóc dáng ấy là một cô học trò mạnh mẽ, ham học, yêu sách, giàu tình cảm và luôn khao khát được hòa nhập cùng bạn bè.
Một đứa trẻ có hoàn cảnh đặc biệt có thể đến trường mỗi ngày là cả một hành trình. Đó là sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ; là trách nhiệm và sự kiên trì của thầy cô; là tình yêu thương, sẻ chia của bạn bè và sự quan tâm của nhà trường. Với Chi, đến trường không chỉ là học kiến thức mà còn là được sống trong thế giới tuổi thơ, có bạn bè, được tham gia các hoạt động chung và quan trọng hơn, được cảm nhận rằng mình có một vị trí bình đẳng trong tập thể.
Để làm được điều đó, nhà trường, thầy cô đã lắng nghe: Lắng nghe để thấu hiểu em cần gì, cha mẹ đang lo lắng điều gì và để nhận ra những rào cản mà một đứa trẻ đang phải vượt qua. Từ đó, thầy cô điều chỉnh cách hỗ trợ phù hợp, không biến sự quan tâm thành thương hại. Bởi, một học sinh yếu thế cần không phải là ánh mắt thương hại, mà là ánh mắt tin tưởng. Thầy cô tin Chi có khả năng, tin em có thể học tập, đọc sách, tham gia hoạt động và đóng góp theo cách riêng của mình. Niềm tin ấy được trao cho em mỗi ngày, bằng những lời động viên, bằng sự kiên nhẫn của thầy cô và bằng cơ hội để em được thể hiện bản thân.
Gia đình là điểm tựa quan trọng. Chặng đường chăm sóc và đồng hành cùng một đứa trẻ có hoàn cảnh đặc biệt chắc chắn có những lúc mệt mỏi, lo lắng. Nhà trường cùng gia đình động viên, chia sẻ. Bạn bè yêu thương và động viên em, cha mẹ có thêm niềm tin để tiếp tục đồng hành cùng con. Đó không còn đơn thuần là “phối hợp giữa gia đình và nhà trường” mà là “cùng nhau vì tương lai một đứa trẻ”.
Khi Dân vận lan tỏa từ người thầy đến học sinh
Điều đáng quý trong hành trình của Thảo Chi không chỉ là sự đồng hành của người lớn, mà còn là sự thay đổi từ những người bạn của em. Từ sự nêu gương của thầy cô, các em học sinh dần biết quan tâm đến bạn, biết giúp đỡ khi bạn cần, biết kiên nhẫn chờ đợi, biết động viên, biết tôn trọng sự khác biệt.
Chi cùng các bạn chơi cờ vua
Đó chính là lúc dân vận không còn chỉ là công việc của cán bộ, giáo viên, mà đã trở thành giá trị được lan tỏa trong học sinh và văn hóa của nhà trường.
Từ niềm tin đến thành quả
Câu chuyện về Chi rất đẹp. Em đã từng bước vượt qua giới hạn của bản thân để khẳng định giá trị của mình. Được thầy cô động viên, gia đình tiếp thêm niềm tin và bạn bè cổ vũ, Chi mạnh dạn tham gia Cuộc thi Đại sứ Văn hóa đọc cấp tỉnh năm 2025. Và điều kỳ diệu đã đến: em đạt Giải Ba Đại sứ Văn hóa đọc cấp tỉnh năm 2025. Giải thưởng ấy không chỉ là một thành tích. Đó là minh chứng cho sức mạnh của niềm tin.
Hôm nay, Chi đã bước vào môi trường học tập mới tại trường THCS Ỷ La. Hành trình phía trước của em chắc chắn vẫn còn những khó khăn, nhưng em sẽ không bước đi một mình. Bởi, em đã mang theo hành trang quý giá nhất: niềm tin vào bản thân và niềm tin rằng luôn có những người sẵn sàng đồng hành cùng em.
“Không để ai bị lùi lại phía sau” - từ một câu chuyện thành cách làm
Từ câu chuyện của Thảo Chi, chúng tôi nhận thức sâu sắc: Nghị quyết chỉ thực sự đi vào cuộc sống khi mỗi cán bộ, giáo viên biết biến mục tiêu chung thành hành động cụ thể. Muốn nâng cao chất lượng giáo dục thì trước hết phải tạo được niềm tin; muốn tạo được niềm tin thì phải biết lắng nghe; muốn có sự đồng thuận thì phải biết đồng hành”. Lấy lắng nghe để thấu hiểu. Lấy yêu thương để tạo niềm tin. Lấy đồng hành để tạo sức mạnh… Đó chính là “Dân vận khéo”.
Mỗi học sinh tiến bộ - một bước tiến trong thực hiện Nghị quyết
Nghị quyết Đại hội Đảng đặt ra những mục tiêu lớn cho sự phát triển của đất nước, của địa phương và của ngành Giáo dục. Phía sau những mục tiêu lớn ấy là từng con người cụ thể. Với chúng tôi, thực hiện Nghị quyết trong nhà trường không chỉ là nâng cao chất lượng giáo dục, mà còn là nâng cao cơ hội phát triển cho từng học sinh; xây dựng môi trường giáo dục nhân văn, công bằng, hạnh phúc; để không một em nhỏ nào vì hoàn cảnh, sức khỏe hay những khác biệt h mà bị lùi lại phía sau.
Để rồi, từ một ngôi trường nhỏ, những hạt giống của niềm tin, yêu thương và trách nhiệm sẽ tiếp tục được gieo trồng - góp phần thực hiện thắng lợi Nghị quyết Đại hội Đảng bộ các cấp, nhiệm kỳ 2025–2030.
Đó là cách trường Tiểu học Phan Thiết đưa tinh thần của Nghị quyết Đại hội Đảng các cấp vào từng việc làm bình dị mỗi ngày.
Không để ai bị lùi lại phía sau - đó không chỉ là mục tiêu của giáo dục, mà còn là cách chúng ta cùng nhau xây dựng một xã hội nhân văn, tiến bộ và phát triển bền vững.
Tác giả: Trần Thị Vân – Phó Hiệu trưởng Trường Tiểu học Phan Thiết.